[Dịch] Lâm Thánh

/

Chương 4: Nhà (2)

Chương 4: Nhà (2)

[Dịch] Lâm Thánh

Mại Báo Tiểu Lang Quân

6.193 chữ

29-05-2026

Tỷ phu vốn là một vân du đạo sĩ, những năm đầu tu hành ở phương Nam, sau này vân du đến Đông Đô, trót động phàm tâm nên kết duyên cùng tỷ tỷ.

Sau khi tỷ tỷ mất, việc làm ăn của tiệm rèn sa sút không phanh. Tay nghề của tỷ phu chỉ ở mức nửa vời, y không biết rèn đao, cũng chẳng biết đánh đồ trang sức, chỉ có thể đánh vài món nông cụ, hoặc giúp hàng xóm láng giềng mài kéo, sửa dao phay và sửa chữa dăm ba món đồ gỗ lặt vặt.

Năm ngoái Thành Chiếu quân đánh tới, chiến hỏa kéo dài mãi đến tận bây giờ. Bách tính lỡ mất vụ cày cấy mùa xuân, nông cụ vì thế cũng ế ẩm chẳng ai mua.

Tỷ phu vạn bất đắc dĩ đành phải khoác lại đạo y, để tiền lại cho Nhan Thời Tự, còn mình thì đến đạo quán quải đan.

Trước khi đi, y còn không ngừng càu nhàu oán trách:

"Tỷ tỷ ngươi đúng là đàn bà tóc dài kiến thức ngắn! Năm đó một tấm độ điệp chỉ có sáu mươi quán tiền, ta muốn nộp tiền xin độ điệp cho ngươi, vừa có thể miễn trừ phú thuế dao dịch, lại vừa có thể đến đạo quán ăn uống miễn phí. Nàng cứ nằng nặc không chịu, nói muốn giữ ngươi lại để truyền tông tiếp đại, nối dõi hương hỏa cho Nhan gia. Bây giờ thì hay rồi, giá độ điệp đã tăng vọt lên tận hai trăm quán rồi!!"

Vừa suy nghĩ miên man, Nhan Thời Tự vừa bước vào gian nhà chính.

Bên trong bừa bộn không chịu nổi, rương gỗ đựng đồ bị lật tung, áo rét, chăn đệm vứt ngổn ngang đầy đất. Năm quán tiền cùng ba xấp lụa giấu bên trong, toàn bộ đều đã không cánh mà bay...

Đó là tất cả số tiền dành dụm còn lại trong nhà.

"Lũ ưng khuyển của Sát Sự sảnh, đồ chó đẻ..." Nhan Thời Tự vịn tay vào cây cột gỗ đầy lỗ mọt, nghiến răng nghiến lợi chửi thề.

Giá gạo ở Đông Đô ngày nào cũng tăng, quan phủ lại đặt ra ngày càng nhiều hà quyên tạp thuế. Đối với một gia đình vốn đã chẳng mấy dư dả, chuyện này chẳng khác nào dậu đổ bìm leo, tuyết thượng gia sương.

Suốt một đêm qua chưa có giọt nước nào vào bụng, đói đến mức dạ dày cồn cào xót ruột, hắn vừa lẩm bẩm chửi rủa vừa đi về phía nhà bếp.

Tường bếp và xà nhà bị khói hun năm này qua năm khác nên đã trở nên đen sì. Từ xà nhà rủ xuống vài sợi dây thừng bằng đay, lẽ ra trên đó phải treo mấy miếng thịt sấy, nhưng bây giờ cũng chẳng còn thấy tăm hơi.Gạo mì cũng bị vét sạch không còn một hột, trong chum sành chỉ còn sót lại một lớp hạt kê mỏng dưới đáy.

"Lũ khốn kiếp!"

May mà trong bếp vẫn còn ba loại rau: cải cúc, hẹ và cải thảo.

Ẩm thực Đại Thánh triều chủ yếu chuộng đồ hấp và luộc, hấp thì dùng chõ, luộc thì dùng vạc, hoàn toàn không có loại nồi sắt lớn như hậu thế.

Nhan Thời Tự nấu một nồi cháo rau, rắc thêm chút muối hạt, rồi ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ ngoài sân, bưng bát sành húp xì xụp.

Ba bát cháo loãng trôi tuột vào bụng, tuy có cảm giác no nhưng lại chẳng thấy bõ bẽn gì.

Cơ thể này vốn vạm vỡ cường tráng, chút tinh bột cỏn con ấy căn bản không thấm tháp vào đâu, huống hồ lại chẳng có lấy một miếng thịt.

Hắn ngồi dưới bóng râm nơi mái hiên, vừa húp cháo vừa suy tính về tình cảnh hiện tại của bản thân.

Đạo Học quán là nha môn quan phủ, với quyền thế của Sát Sự sảnh, muốn lấy thứ gì cứ trực tiếp đòi là xong. Dù có không được đi chăng nữa, giữa các cơ quan với nhau vẫn còn dư địa để thương lượng.

Thế nhưng Dương phán quan lại chọn cách đánh cắp, điều này chứng tỏ việc đàm phán đã hoàn toàn vô dụng.

Ông ta không chọn người thích hợp hơn để trà trộn vào Đạo Học quán, mà lại sai một "tử tù" như hắn đi, đồng nghĩa với việc mức độ nguy hiểm của nhiệm vụ này cực kỳ cao.

"Vậy ra ta chỉ là bia đỡ đạn... Phải tìm cách liên lạc với tiên sinh, để lão biết ta vẫn chưa chết."

Lão nho sinh sai hắn đi trộm Minh Tông ngọc bích, chắc chắn lão phải nắm được tình báo gì đó.

Thế nhưng, lại có một vấn đề nan giải đang bày ra trước mắt.

Dọc đường trở về, hắn không hề phát giác ra có kẻ theo dõi.

Dương phán quan tuyệt đối không thể để hắn lọt khỏi "tầm mắt", trong tối chắc chắn có tai mắt bám theo.

Hắn tin chắc điều này, nên suốt chặng đường về nhà đều cực kỳ cẩn trọng, luôn duy trì bộ dạng mất trí nhớ.

Bản thân không thể phát hiện ra kẻ bám đuôi kia, nếu lúc này đi tiếp xúc với lão nho sinh, chẳng khác nào tự rước họa vào thân.

"Nhưng mà, tuy ta không tiện đi gặp tiên sinh, lại có thể khiến lão tự đến tìm ta." Nhan Thời Tự nhanh chóng nảy ra một chủ ý.

Lão nho sinh kinh nghiệm phong phú, thủ đoạn cao cường, nói không chừng có thể phát hiện ra kẻ bám đuôi.

Dù có bại lộ, hắn cũng có thể giải thích rằng đồng bọn trong tổ chức cũ phát hiện hắn chưa chết, nên mới ra mặt thăm dò.

Còn bản thân hắn ở thế bị động, hoàn toàn có thể rũ sạch hiềm nghi.

Sau khi đã quyết định xong xuôi, Nhan Thời Tự dần bình tĩnh lại.

......

Sáng sớm hôm sau.

Nhan Thời Tự tỉnh giấc giữa tiếng trống điểm canh, hắn bưng chậu gỗ ra sân, mở nắp chum nước, bắt đầu rửa mặt súc miệng.

Bình dân Đại Thánh triều thường dùng cành liễu để đánh răng. Cành liễu vị đắng, sợi xơ thô cứng lại gây tổn hại cực lớn cho răng miệng.

Nhan Thời Tự thì dùng bàn chải lông heo. Loại bàn chải này có quy trình chế tác phức tạp, giá cả không hề rẻ, vốn là vật dụng độc quyền của giới phú hộ.

Đương nhiên, bàn chải của Nhan Thời Tự là do hắn tự làm.

Hắn bóp vụn muối hạt, trộn thêm một nhúm bột trà nhỏ, miễn cưỡng đánh sạch răng.

Xong xuôi, hắn vác hộp dụng cụ mộc bước ra cửa.

Tiệm rèn nằm ngay sát con đường chính, chỉ cần xuyên qua một con hẻm nhỏ là tới khu phố buôn bán người qua kẻ lại tấp nập. Hai bên đường cửa hàng san sát, tiểu thương gánh hàng rong đi lại không ngớt.

Nhan Thời Tự ngửi thấy trong không khí thoang thoảng mùi thơm ngọt của bánh trái hòa quyện cùng hương dầu mè nồng đậm.

Hắn bước ra khỏi hẻm, ra vẻ "lang thang vô định" dạo bước đến trước một quán canh mì xé tên là Đường Ký, rồi lặng lẽ thả chậm cước bộ.

Chẳng mấy chốc, từ trong quán đã vọng ra một giọng nói trong trẻo:

"Nhan nhị ca ca, Nhan nhị ca ca~"

Nhan Thời Tự quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một thiếu nữ từ trong quán bước ra. Nàng mang dáng vẻ thướt tha đứng dưới tấm rèm vải, đang hớn hở vẫy tay gọi hắn.

Thiếu nữ trạc mười lăm tuổi, mặc một chiếc áo tay hẹp màu trơn, bên ngoài khoác áo tay lửng màu cam, ngang lưng buộc một chiếc tạp dề.

Nàng mang huyết thống dị tộc vô cùng nổi bật, sống mũi cao, hốc mắt sâu, ngũ quan kiều diễm. Đôi mắt màu xám nhạt toát lên vẻ phong tình dị vực đầy cuốn hút.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!